21 tháng 11, 2011

Minh Anh hát quốc ca

Hôm qua cả nhà đang nằm chuẩn bị ngủ trưa, mẹ thì lơ mơ buồn ngủ, bố chợt phát hiện ra Minh Anh đang hát quốc ca, bảo mẹ: hình như nó đang hát quốc ca. Bố mẹ giật cả mình, ngạc nhiên dã man, mới lắng tai nghe xem đúng không. Hóa ra là nàng đang ngân nga quốc ca thật, đoạn đầu tiên của bài quốc ca: đoàn quân Việt Nam đi... Mẹ hỏi ai dạy con hát đấy, con trả lời: anh Cốc. Chắc là các anh chị lớn dạy con thôi chứ chắc trường chưa dạy bài khó này. Buồn cười thật đấy...

Dạo này Minh Anh nói năng lý luận giỏi lắm rồi. Mẹ mà mắng thì mắng lại mẹ: mẹ đừng nói nữa, sao mẹ nói nhiều thế. Mẹ cứ gọi là giật mình thon thót vì cái gì cũng lý luận. Tối ngủ, đã sờ tý rồi lại còn hỏi mẹ: mẹ ơi tý đâu. Mẹ bảo: con đang sờ đấy thôi thì lại ngước mắt lên rất thỏ non bảo mẹ: sao mẹ suốt ngày bảo như thế? Mẹ hỏi là bảo thế nào? Con: mẹ suốt ngày bảo là con đang sờ gì nữa :))

Trộm vía dạo này con cũng khá ngoan. Nói năng lý luận thật nhưng vâng dạ rõ ràng. Mẹ nhờ cái gì mà thích làm thì dạ to lắm (không thích làm thì lờ đi không trả lời :D). Nhà mình giờ không có giúp việc nữa, mọi người tất bật hơn một tý. Nhưng mẹ hài lòng vô cùng. Bởi vì nhờ vậy mà mẹ đi làm về, nấu cơm thì con biết ngồi cạnh nhặt rau giúp mẹ. Ăn cơm xong, mẹ rửa bát thì con đứng bên cạnh tráng bát cho mẹ. Phải nói rằng đây mới thật sự là cuộc sống mà mẹ mong muốn khi được dạy con theo ý mình, không giống như hồi trước, về nhà cơm sẵn nước sẵn, con chỉ loanh quanh luẩn quẩn bên giường của bà nội mà không biết làm gì.

Ăn uống đợt này con cũng chịu khó xúc hơn trước nhiều. Có tuần vừa rồi bị ho thì hơi ưỡn ẹo tý thôi, mẹ lại phải dỗ dành mới ăn. Quần áo cũng chịu khó tự mặc và thành thạo hơn. À quan trọng là mẹ ít phải đút sữa nữa rồi, con tự cầm cốc uống. Hic, cái này khổ ghê cơ, mãi mới sửa được.

Việc con học chữ bị phát sinh một vấn đề nho nhỏ. Ở nhà mẹ dạy bảng chữ cái tiếng việt nhưng ở lớp lại dạy tiếng anh. Mẹ hỏi chữ M và L, con cứ trả lời là 'em' và 'eo'. Loạn chưởng rồi nên mẹ phải tạm dừng lại vụ học chữ để trao đổi lại với cô giáo. Đúng lúc đang hào hứng thì phải dừng lại. Mấy cái ảnh hai mẹ con học chữ đây này
Làm mới việc học của con rất là quan trọng. Dạy chữ mãi thì cũng đến lúc con chán. Một hôm con đang chơi Lego thì mẹ ngẫu nhiên lại xếp thành hình 1 cái thước. Nhờ có cái thước (con đang cầm ý) mà việc học chữ hào hứng hẳn. Mẹ hỏi con dùng thước chỉ vào chữ để trả lời. Chán thì mẹ lại đóng giả học sinh để Minh Anh hỏi. Hehe, cô giáo ra dáng lắm, gõ thước lên bảng rồi hỏi: đây là chữ gì, trả lời nhanh lên. Trả lời xong, cô khen: giỏi :)) Nhờ vậy mà con học nhanh thuộc hơn. Chỉ có điều đang bị loạn chưởng rồi :D.

15 tháng 11, 2011

Đi siêu thị là đi siêu thị

Minh Anh đến nhà em Nấm chơi này. Hai chị em đi siêu thị. Nhìn yêu quá!
 
Posted by Picasa

4 tháng 11, 2011

Halloween ở trường con

Sáng thứ 2, cô giáo dặn mẹ cho Minh Anh mặc áo đen để đóng giả ma :D. Minh Anh không có cái áo đen nào nên mẹ vẫn cho mặc bình thường. Đến lúc nhìn thấy cái ảnh của con ở trên mạng, mẹ phì cười =)) Các cô choàng cho con cái khăn màu xám, mặt tô đen xì, mà nhìn con thì rất nghiêm trang -> không nhịn được cười. Chiều về những vết màu trên mặt vẫn còn nguyên. Con không cho bà lau đi mà nhất định đợi mẹ về để mẹ nhìn đã. Yêu con quá.

17 tháng 10, 2011

Con học thủ công

Gần 3 tuổi, đáng nhé Minh Anh phải học cắt dán từ lâu rồi. Giờ mẹ mới đọc được, phải đi mua ngay giấy màu, hồ dán và kéo cho con. Con chưa biết cắt thành hình đâu mà chỉ cắt lung tung nhưng bàn tay thì khéo léo lắm. Hai mẹ con cùng nhau chơi, mẹ cắt hình để con dán, con cũng cắt được các hình tam giác, hình chữ E (con gọi thế :D).



















Mẹ cắt và dán bông hoa, hình tua rua. Còn em bé thì con dán cái tóc cho mẹ, chân tay là lấy từ những cái vụn của con đấy :D
























Phòng mình chật cũng có cái hay. Mẹ sang nhà các bạn của con thấy đồ chơi cứ tung hết ra nhà, lẫn lộn với nhau rồi thất lạc. Nhưng đồ chơi của con không bị như thế đâu nhé. Con thích chơi tô màu, mẹ kê bàn cho tô màu. Đang chơi tô màu mà muốn chơi xâu xâu thì không có chuyện để nguyên bàn đấy đâu. Con phải gập bàn lại, kê vào chân giường rồi xếp sách vở và bút vào 1 chỗ. Xong hết mới được chơi xâu.

Lúc chơi bộ bánh kẹo, con lại nhớ đến bộ của bạn Mai Chi. Con bảo: Mai Chi bị mất cái dao cắt bánh rồi. Mẹ hỏi: thế con có làm mất không? Con trả lời ngay: không, chơi phải biết giữ gìn chứ. Chính vì có ý thức như vậy mà đồ chơi của Minh Anh bộ nào ra bộ đấy, sạch sẽ và đầy đủ, kể cả những đồ li ti nhỏ nhất :)

Trò cắt dán cũng thế. Con cắt vụn giấy ra thì biết vun những cái vụn vào để vứt sọt rác, cái nào to cắt được thì lại cho vào túi nilon đựng giấy, kéo, hồ dán... Nói chung là mọi thứ đã thành nề nếp rồi.

Hôm nào chơi chán thì lại lấy xếp hình ra chơi. Giờ con xếp hình tốt hơn trước nhiều rồi. Đây là 'chung cư' của con này, xung quanh con trồng hoa và xây vườn bách thú

















Trung thu bố mẹ mua tặng con bộ bộ bánh kẹo. Ôi chắc mẹ không thể quên được hình ảnh của con lúc con nhìn thấy bộ đồ chơi này. Mẹ xếp sẵn ở trong phòng, khi con bước vào, mẹ bật đèn, con nhìn thấy thế là con há hốc mồm, đi từ từ vào -> kiểu như không tin vào mắt mình ý. Sau đó con mới từ từ ngồi xuống, lần mần từng cái một. Eo ơi mẹ cũng sung sướng khi nhìn thấy con như thế. Sáng hôm sau ngủ dậy, không cần mẹ gọi con đã bò xuống giường để chơi tiếp.
Lúi húi cắt bánh, bổ dưa để ăn sinh nhật này. Bạn áo đỏ là Bảo Linh, bạn áo trắng là Phương Thảo :D

11 tháng 10, 2011

Minh Anh nói đây này...

Eo ơi sợ quá cơ. Cả nhà đang ăn cơm, tự nhiên Minh Anh phát ngôn thế này: Hôm nay, con CẢM GIÁC là, rau bị chua. Chả là mẹ cho ăn rau muống xào vắt chanh. Mẹ cứ gọi là trợn cả mắt lên mà không tin vào tai mình. Lại còn nhấn mạnh vào từ 'cảm giác' nữa chứ.

Ngôn ngữ của con phong phú thế đấy. Thấy mẹ đi tất đen thì nhìn chằm chằm rồi nói: đen sì đen sịt; đi cầu thang tối thì bảo: tối om tối phịt (mẹ phải sửa lại là tối mù tối mịt); ... Con rất thích dùng các từ miêu tả như vậy. Dì Ỉn bảo mẹ là con là bản sao của mẹ. Haha. Thế cũng đúng thôi vì mẹ cũng nhận thấy như thế, từ ngôn ngữ cho đến điệu bộ, nhiều lúc mẹ còn ngạc nhiên vì con bắt chước mẹ giống quá. Xuất phát điểm là mẹ muốn con nhìn và quan sát mọi thứ xung quanh thật tốt nên cố gắng miêu tả mọi thứ thật chi tiết cho con. Ai ngờ con lại vượt quá cả hy vọng của mẹ, dùng từ ngữ như 'bà cụ non' :))

Hôm qua mẹ lại bị cảm, mẹ bảo Minh Anh là mẹ mệt lắm cho mẹ nghỉ, đừng bắt mẹ kể chuyện nhé. Minh Anh lại bảo: mẹ uống thuốc đi, uống cho khỏi đi. Cứ hét lên bắt mẹ uống thuốc. Lúc sau lại ôm mặt mẹ ngủ. Yêu con thế,

Sau một thời gian tạm dừng học bảng chữ cái vì mẹ không biết chính xác là phát âm thế nào thì bây giờ mẹ đã khởi động lại. Con học chủ yếu là trước khi đi ngủ, khoảng 5-7 phút. Các chữ thành thạo là: A, C,D, E, H, O, I, Y. Các chữ còn lại thì đang học và nhớ.

Chữ số thì mẹ dạy bằng cách cho con học nhập mã số trên Ipad vì con thích chơi Ipad lắm. Hehe, cũng khá hiệu quả.

Ảnh đi chơi ở siêu thị từ đầu tháng 9 này, có cả nhà em Nấm nữa








A6M/M7D9TIDkWSU/s400/DSC04461.JPG" />