14 tháng 2, 2012

Bà lại đi

Bà về rồi lại đi. 6 tuần trôi qua nhanh quá. Mẹ vẫn còn muốn có nhiều thời gian hơn nữa với bà, nhất là sau khi có những chuyện làm bà buồn lòng. Nhưng bà bảo sang bên kia lại cuốn vào công việc, chả có lúc mà buồn đâu, mẹ cũng hy vọng thế :).

Ảnh chụp gia đình ở nhà cụ này





Về vụ tự lập của Minh Anh, mẹ đã suy nghĩ rất nhiều. Chung quy lại thì vẫn là tại mẹ nửa vời, không kiên quyết đến nơi đến chốn với con. 10 ngày nay rồi, mẹ nhất quyết không làm hộ con cái gì nữa. Ăn cơm thì không có chuyện con xúc được bao nhiêu thì mẹ xúc mà con hoàn toàn phải ăn lấy hết. Con ngồi vào ghế, xúc cơm xong thì mới được ra. Mẹ vừa động viên, vừa dỗ, có những bữa 1 tiếng mới hết bát cơm nhưng có những bữa lại rất nhanh. Nhưng mẹ quyết định rồi, không hộ một thìa nào nữa. Mặc quần áo cũng vậy, áo thì mẹ còn mặc hộ còn quần và tất là tự hoàn toàn. Đánh răng cũng vậy, mẹ chỉ lấy hộ cốc nước ấm thôi, con tự lấy kem đánh răng, đánh răng xong tự rửa cốc và bàn chải cất đi. Sau đó mẹ sẽ 'lén' rửa lại. Nói tóm lại là mẹ quán triệt hoàn toàn những việc con có thể làm được và không nhượng bộ nữa.

Thi thoảng con cũng hay la hét khi không đồng ý điều gì. Mẹ vẫn hướng dẫn con hít vào thở ra để lấy thăng bằng rồi mới nói chuyện. Con sợ nói chuyện lắm, mẹ nói là 2 mẹ con nói chuyện là con lại mếu máo rồi dỗi dằn: mẹ đừng nói chuyện, mẹ đừng 'nào', mẹ đừng quát con, mẹ đừng 'Minh Anh' (nghe thương ghê cơ) nhưng mẹ vẫn kiên quyết lắm.

Con vẫn nỏ non lắm. Hôm trước hai mẹ con ôm nhau ngủ, Minh Anh lại sờ ti :D rồi tâm sự thế này:
- Mẹ ơi sao ti mẹ to thế :))
- Vì mẹ là người lớn. Khi nào con lớn ti con cũng to như thế.
- Thế bố là người lớn hay trẻ con hả mẹ? (Mẹ lơ mơ ngủ nhưng chưa nghĩ ra)
- Bố là người lớn con ạ.
- Thế sao ti bố bé hả mẹ?
- (Mẹ giật mình) Vì bố ăn ít đấy. Mẹ ăn nhiều nên ti mẹ to. Con ăn nhiều để ti cũng to nhé.
- (Hồ hởi vén áo lên) Mẹ xem ti con to không này :))

Mẹ buồn cười quá đi mất. Con còn nhiều câu chuyện hay nữa cơ. Mẹ nhớ ra sẽ ghi lại ngay để sau này Minh Anh còn biết :))

2 tháng 2, 2012

Tết, Minh Anh và những bài học đầu tiên về tiền

Tết năm nay qua nhẹ nhàng vì hai bố mẹ cùng nhau làm mọi việc, mẹ không còn phải lủi thủi như những năm trước nữa (nên ra Tết không ốm mà còn béo lên). Mẹ vui mừng vì có bố luôn ở bên cạnh, chia sẻ mọi thứ với mẹ. Mùng 3,hay 4 tết, mẹ có nói với bố: nhà mình thật hiếm hoi những lời khen. Quả thật mẹ thấy cuộc sống vật chất không quá sung túc nhưng cũng đầy đủ, nhưng để có những lời khen ngợi, lời động viên khích lệ giành cho nhau thì quả là khó khăn. Mẹ mong gái mẹ về sau này nhìn cuộc đời với những mặt tích cực, ít chê bai mà hãy nói thật nhiều lời yêu thương hơn con nhé! Nhìn con này, con thích giúp đỡ mẹ, gói nem này, cắm hoa này, rửa rau này...

Chiều 30, với gợi ý của bà ngoại, bố mẹ đèo con đi mua một con lợn đất xinh xinh. Mẹ đưa cho con kèm theo lời dặn dò: bố mẹ đi làm rất vất vả mới kiếm được tiền, con phải biết giữ tiền cẩn thận và chi tiêu tiết kiệm nhé. Thi thoảng con muốn mua sách vở đồ chơi thì con lấy tiền ở con lợn ra, bố mẹ sẽ cho con thêm 1 ít để đủ mua. Mẹ nghĩ là con hiểu, nhớ nên thi thoảng cũng bảo lấy tiền trong lợn mua đồ chơi. Con lợn này không 'moi' được :D, mẹ dự định kiếm 1 cái ống khác cho phù hợp nhưng chưa kiếm được. Con lợn xinh xinh đây, chắc đủ tiền vé máy bay cho Minh Anh đi du lịch mùa hè này rồi :D

Tết này con được 15kg rồi nhé. Về với bà 3 tuần mà con tăng gần 1,5kg, thế mới biết bà mát tay thế nào. Bố bảo chắc bà ở nhà thì chắc con 20kg từ lâu rồi :D Hai bà cháu yêu nhau này. Bà ngoại cứ mắt tròn mắt dẹt trước đủ mọi 'phát ngôn' của con. Naò là: con yêu bà vì biết bà yêu con mà, rồi: bà mà bắt được con chuột thì bà phải chặt 4 chân nó đi để nó không chạy được nữa nhé, ....


Hết tháng 1, con lại đi học trở lại. Hy vọng ở lớp các cô sẽ hướng dẫn con đỡ bướng bỉnh hơn, chứ dạo này con bướng lắm rồi, không nghe lời mẹ gì cả. Ngày hôm qua, con khóc, gào, thét gần 1 tiếng đồng hồ. Mẹ bảo khi nào con nín thì mẹ mới nói chuyện được nhưng con không nghe, mẹ cũng không dỗ và ngồi nghe con khóc, gào lên mẹ ơi mẹ yêu con. Hic, may mà mẹ cũng thần kinh thép, chứ phải bố Minh Anh thì phát điên lên lâu rồi vì con ôm mẹ, ngồi trên đùi mẹ mà khóc ý. Mẹ nhìn đồng hồ, 1 tiếng rồi mà vẫn còn muốn hét nữa, không có dấu hiệu dừng lại. Lần đầu tiên mẹ làm thế này, mẹ bảo giờ mẹ yêu con rồi nhưng con nhìn mẹ này rồi nín. Nức nở mãi rồi con cũng giảm khóc đi. Sau đó mẹ hướng dẫn con hít vào thở ra để lấy lại thăng bằng, cho thần kinh không bị kích động và quá khích nữa. May quá bài này lại có tác dụng. Khi con đã bình tĩnh trở lại (sau 1 tiếng gào thét), mẹ mới hỏi con có biết con làm mẹ buồn không, con hư như thế nào? Mẹ bắt nhắc lại lỗi lầm, từng lỗi một: con giằng quyển sách của bà, con đẩy cụ, con đánh mẹ... Sau khi con tự kiểm điểm thì con phải đi xin lỗi từng người một. Lúc đó mẹ mới yêu trở lại. (Tối nằm ngủ lại thủ thỉ mẹ ơi con yêu mẹ :D)

Con lớn rồi, mẹ lâu lắm không còn đánh đòn nữa nhưng giờ mỗi khi có lỗi, hai mẹ con sẽ phải nói chuyện riêng với nhau, không ai được can thiệp hết. Con sẽ phải nhắc lại từng lỗi mà con mắc phải, hứa hẹn không tái phạm thì mẹ mới yêu. Con sợ 'nói chuyện' lắm. Ai mà chẳng thế, chẳng ai thích thừa nhận mình sai cả nhưng mẹ vẫn kiên trì theo cách này. Khi con nhận thức hơn nữa thì sẽ phải có 1 cái 'ghế suy nghĩ' đặt ở góc phòng nữa. Nói là thế nhưng con vẫn chỉ là đứa bé 3 tuổi thôi, mẹ còn phải lựa nhiều lắm. Còn vụ gào thét thì bài học đầu tiên là hướng dẫn con lấy lại thăng bằng rồi mới tính tiếp. Hy vọng là có tác dụng.

Nói chung đến giờ ngoài lúc bướng con vẫn là một cô bé ngoan :D. Còn tự lập thì mẹ không dám chắc con có thực sự tự lập hay không nữa. Mẹ tham gia một chương trình có chuyên gia hướng dẫn dạy con tự lập, so với các bạn khác con vẫn còn khá phụ thuộc bố mẹ, chưa được như mẹ kỳ vọng. Sáng ngủ dậy mẹ vẫn phải đánh răng cho, mặc quần áo cho, đi giày thì lúc tự lúc không... Mẹ thấy rằng để con tự lập thì thứ nhất cha mẹ phải làm gương, thứ hai cha mẹ phải kiên trì hướng dẫn con và thứ 3 là tạo hứng thú cho con tự làm. Cái 1 và 3 thì được chứ cái 2 thì sáng nào bố mẹ cũng xấp ngửa đi làm, cái gì cũng chỉ muốn nhanh nhanh được việc nên hơi khó. Bố mẹ cũng phải dần dần điều chỉnh.

Thế là sang năm mới rồi. Hy vọng năm nay mọi việc sẽ tốt hơn năm ngoái. Mẹ mong con hay ăn chóng lớn và ngoan ngoãn. Mẹ yêu con nhất trên đời.




19 tháng 1, 2012

Bà ngoại về ăn Tết

Minh Anh đã về ở với bà được 3 tuần rồi, hehe. Chắc con hợp với bà và bà cũng cẩn thận nữa nên con lớn lên trông thấy. Trộm vía hai cái má cứ núng na núng nính, người thì dày hẳn lên, mông lăn lẳn :))
Tác phẩm của bà đây này

Hôm 23 tháng chạp cả nhà tập hợp ăn giỗ

Về ở với bà lần này, mẹ thấy bà cũng yếu đi nhiều so với hai năm trước. Vẫn là tác phong nhanh nhẹn,thoăn thoắt nhưng có vẻ cũng mệt hơn. Có lẽ cũng là do tinh thần. Hai cụ của con già quá rồi, lẫn lộn nhiều, lại không nhận được sự chăm sóc đầy đủ của các ông bà nên cụ buồn, bà ngoại của mình cũng vì thế mà buồn hơn.

Chỉ còn 3 ngày nữa là tết rồi. Mẹ đã định giành một buổi để viết nhiều hơn cho con. Nhưng nhiều chuyện phải suy nghĩ quá. Mẹ đành lỗi hẹn với con để đến đầu năm nhé.

27 tháng 12, 2011

Sinh nhật con 3 tuổi

Con gái mẹ hát này, rất tự nhiên nhé.
http://www.youtube.com/watch?v=zfrxsrMORx0&feature=youtu.be
http://www.youtube.com/watch?v=7XkFBK06oN0&feature=youtu.be

21 tháng 12, 2011

Minh Anh yêu của mẹ sắp 3 tuổi rồi

Chỉ còn mấy ngày nữa là đến sinh nhật 3 tuổi của con yêu rồi. Yêu con lắm lắm cơ, mẹ cứ muốn nhắc đi nhắc lại như thế. Buổi tối đi ngủ mẹ bảo mẹ yêu con, con nói con yêu mẹ, rồi hai mẹ con ôm nhau ngủ, mẹ mà lỡ bỏ tay ra khỏi người con thì con lại kéo tay lại, lỡ quay mặt đi không chạm má vào trán con thì con ôm mặt mẹ kéo lại. Cứ phải thế hai mẹ con mới chìm vào giấc ngủ ngon.

Minh Anh dạo này vẫn hơi bướng. Lúc nào bướng bỉnh không nghe lời bố mẹ lại giơ cái roi lên, thế là lại mếu máo: mẹ ơi mẹ yêu con. Mẹ dỗ một tý thì lại thôi nhưng mà kiểu dùng nước mắt để ăn vạ là giỏi lắm cơ. Tuy vậy thì con cũng thật sự biết nghe lời, biết sợ. Mẹ nhận thấy 'cái tôi' của Minh Anh rất rõ nét nhưng quan trọng là con cũng biết cách điều chỉnh. Tuổi này là không thích nghe 'chỉ đạo' đâu, chỉ thích làm theo ý mình thôi. Minh Anh thì không có chuyện bố mẹ nói mà không nghe lời (không nghe là chỉ có ăn roi thôi) nên con 'xử lý' bằng cách là chờ con tý nhé, con làm xong cái này đã hoặc là mẹ đếm đến 2 (có lúc con yêu cầu đếm đến 5 :D) thì con làm luôn nhé... Như thế con vẫn nghe lời mẹ nhưng là làm theo ý con :D. Ngày trước đã có thời gian mẹ áp đặt Minh Anh ghê lắm, một là một hai là hai, mẹ đã nói là phải luôn và ngay (thời điểm đó mẹ cũng như bị khủng hoảng vì không biết phải dạy con thế nào khi con đã bắt đầu biết nhận thức, mà tâm lý mẹ thì nơm nớp sợ hãi lo con sẽ lặp lại một 'hình mẫu'). Nhưng giờ thì bản thân mẹ cũng phải tự điều chỉnh rồi và biết phải dạy con thế nào để phù hợp với con và để cho con có một khoảng để tự do phát triển (trong khuôn khổ :D).

3 tuổi, con thích hát thích múa, nhiều lúc ngóay mông kinh quá, mẹ cứ trêu là cẩn thận không văng mông ra ngoài :)). Con thuộc nhiều hát và thích hát theo nhạc. Thậm chí con còn lẩm nhẩm theo một số bài hát mẹ thích nghe như Until you và Besame mucho :D

3 tuổi, cô giáo bảo con nghịch hơn cả con trai vì không bao giờ chịu ngồi yên một chỗ, con khen con tình cảm lắm và có giọng kể chuyện thật là hay. Con cũng thích nghe kể chuyện. Có những câu chuyện hàng ngày, đơn giản chỉ là thế này: "sáng nay mẹ đi làm nhé. Mẹ đến cơ quan, cất túi vào ngăn kéo rồi đi ăn sáng. Con biết mẹ ăn gì không? Mẹ ăn cháo giống con đấy. Ăn xong, mẹ vừa bước vào cơ quan thì gặp bác Hảo. Bác Hảo hỏi thăm con là dạo này Minh Anh thế nào, có ngoan không? Mẹ bảo là cháu ngoan lắm ạ, cháu cảm ơn bác vì bác đã cho cháu sữa. Thế là bác Hảo bảo mẹ: thế thì nhớ bảo Minh Anh ăn nhiều sữa vào cho chóng lớn nhé." Đấy, thế thôi, thế mà ngày nào cũng bảo mẹ kể đi kể lại rồi nghe chăm chú rồi lẩm nhẩm theo như học thuộc. Ngày nào cũng có những câu chuyện đơn giản như thế, nhưng mẹ con mình cứ nói với nhau là: mẹ/con kể chuyện 'mẹ đi làm', 'con chơi với bạn' đi. Thế là thành một câu chuyện.

3 tuổi rồi, con vẫn có một thói quen là cứ ị thối thì mẹ phải ngồi ôm, lúc nào xong thì thôi. Chả là có đợt hay bị táo, rặn không được thế là mẹ cứ ôm ôm rồi vỗ về. Giờ thành quen nên cũng quen luôn cả 'mùi thơm' của con :))

3 tuổi, học tiếng việt chưa xong thì giờ đã tiếng anh what's your name, how are you. Mẹ muốn dạy con bảng chữ cái nhưng mà cứ nhầm với tiếng anh nên mẹ đành thôi. Dạo này bố còn đang dạy toán cho con. Con xòe bàn tay ra, con có một cái kẹo, bố cho thêm một cái, bà cho thêm hai cái ... thì có bao nhiêu. Bập bẹ cũng có lúc đúng lúc sai :D

3 tuổi, ý thức của con vẫn rất tốt, ngăn nắp biết vật gì để chỗ nào, giờ nào ăn giờ nào chơi. Về cái vụ tự lập thì thật ra so với các bạn mẹ thấy Minh Anh chưa tốt lắm. Vẫn hay ỷ lại mẹ ỷ lại bà. Cũng phải dần dần thôi.

Về cơ bản là mẹ vẫn đang hài lòng với con. Con nhận thức tốt, biết vâng lời, mặc dù 'thân hình hơi bé một tý', hơ hơ, nhưng mà mẹ cũng aq vụ này lắm. Con cứ ăn ngoan ngủ ngoan là được rồi.

Đúng là mẹ nào cũng thích khen con. Đọc lại toàn thấy khen là khen hehe. Nhưng mà con mẹ đúng thế mà. Mẹ yêu con lắm lắm lắm ...